Công bố logo và lời nguyện chính thức của Đại hội Giới trẻ Thế giới Krakow 2016
Vào ngày 03.07.2014 vừa qua, Tổng Giáo phận Krakow của Ba Lan - chủ nhà của Đại hội Giới trẻ Thế giới lần tới đã công bố logo và lời nguyện chính thức của kỳ Đại hội, sẽ diễn ra từ ngày 26 đến 31 tháng Bảy năm 2016.

Cả logo và lời nguyện đều tập trung vào Lòng Chúa Thương Xót với chủ đề được Đức Giáo hoàng Phanxicô chọn từ Phúc Âm Mátthêu: "Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được thương xót" (Mt 5,7).

Tổng Giáo phận Krakow từng là tòa giám mục của Thánh Gioan Phaolô II, nơi đây hiện có đền thánh kính Lòng Chúa Thương Xót. Sinh thời, Thánh Gioan Phaolô II đã có lòng sùng kính lớn lao về Lòng Chúa Thương Xót.
 
Về logo, trung tâm của nó là hình ảnh cây thánh giá đại diện cho Chúa Giêsu Kitô như tinh thần của Đại hội. Vòng tròn màu vàng đánh dấu vị trí thành phố Krakow trên bản đồ của Ba Lan bên ngoài, hình tròn này cũng tượng trưng cho giới trẻ. Ngọn lửa của Lòng Chúa Thương Xót tuôn chảy ra từ cây Thánh giá, mang hình dạng và màu sắc liên quan đến bức tranh nổi tiếng: "Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa".

Bức logo này được vẽ bởi hai nữ họa sĩ Monika Rybczynska, 28 tuổi và Emilia Pyza.


 

Logo chính thức của Đại hội Giới trẻ Thế giới Krakow 2016


Diễn giải ý nghĩa của logo


Đức Hồng y Stanislaw Dziwisz cùng hai tác giả Monika Rybczynska và Emilia Pyza




Văn phòng báo chí của Tổng Giáo phận Krakow cũng cho xuất bản lời nguyện của ngày Đại hội. Sau đây là bản văn lời nguyện chính thức:
 
Lạy Chúa Cha đầy lòng thương xót, trong Chúa Giêsu Kitô Con Cha, Cha đã mặc khải tình yêu của Cha và tuôn đổ tình yêu ấy trên chúng con trong Chúa Thánh Thần là Đấng an ủi, chúng con xin phó thác vào Cha vận mệnh thực tại của thế giới và của mỗi người chúng con.
 
Một cách đặc biệt, chúng con xin phó thác cho Cha các bạn trẻ thuộc nhiều ngôn ngữ, dân tộc và quốc gia: để Cha xin hướng dẫn và bảo vệ các bạn trên nẻo đường phức tạp của thế giới hôm nay và xin ban xuống cho các bạn ấy ân sủng để gặt hái hoa trái dồi dào từ việc trải nghiệm về Đại hội Giới trẻ Thế giới Krakow. 
 
Lạy Cha ngự trên trời, xin ban xuống cho chúng con hồng ân để có thể làm chứng nhân cho lòng thương xót của Cha. Xin dạy chúng con phương cách truyền đạt đức tin cho những ai đang nghi nan, đức cậy cho những ai đang ngã lòng, đức mến cho những ai đang thờ ơ, sự thứ tha cho những ai lầm lỡ và niềm hân hoan cho những ai u sầu.
 
Xin thổi bùng lên tia lửa của lòng thương xót mà Cha đã nhen nhóm trong chúng con trở thành một ngọn lửa có thể biến đổi trái tim và canh tân bộ mặt Trái đất. 
 
Lạy Mẹ Maria, Mẹ của lòng thương xót, xin cầu cho chúng con. Lạy Thánh Gioan Phaolô II, xin cầu cho chúng con.
 
CĐV-News tổng hợp

 LẦN THỨ 30 (13 – 15/8/2014) “PHÚC ÂM HÓA GIA ĐÌNH”

Trung Tâm Hành Hương Đức Mẹ La Vang
Linh Mục Quản Nhiệm

Giacobe Lê Sĩ Hiền


Hai cuộc đổi đời
Hôm nay chúng ta mừng kính thánh Phêrô và Phaolô tông đồ. Các ngài là cột trụ của Hội Thánh. Các ngài là những viên đá tảng, đá quý để xây dựng toà nhà Hội thánh vững chắc và toả rạng cho khắp năm châu.


Các ngài là cột trụ của niềm tin cho toàn thể Hội thánh. Một niềm tin không gì có thể lay chuyển đến nỗi “ma quỷ cũng không thắng nổi”. Một đức tin can trường đến nỗi dầu có chịu nhiều thiệt thòi, dầu có phải trải qua những gian truân cùng khốn: tù đầy, đói rét hay phải bôn ba rầy đây mau đó, phải vượt qua biết bao phong ba bão tố, các ngài vẫn vui lòng chấp nhận vì được thông phần đau khổ với Thầy Giêsu.
 
Hai con người này tuy được sự giáo dục khác nhau, và hấp thụ những văn hoá khác nhau, nhưng họ lại đi chung một đường, và cùng chung một lý tưởng. Cuộc đời các ngài đều phải lội ngược dòng để làm lại cuộc đời, để thay đổi cách sống sao cho phù hợp với niềm tin của mình.
 
Thực vậy, nhìn vào đời sống của hai trụ cột của Hội thánh, chúng ta thấy: một Phêrô đã từng sa ngã. Ông đã từng can ngăn không muốn cho Chúa nộp mình chịu chết. Ông đã đi đến tận tùng của sa ngã là hành vi chối Chúa đến ba lần trong cùng một đêm. Một Phaolô đã hăng say lùng bắt các môn đệ của Chúa. Chính ông đã đồng loã với bọn quá khích ném đá vị tử đạo đầu tiên là Stephano. Thế nhưng, ý Chúa nhiệm mầu. Tình yêu của Chúa đã thắng vượt những yếu đuối của Phêrô và Phaolô. Chúa đã dùng muôn nghìn cách để đổi đời các ngài. Chúa đã tạo cho các ngài cơ hội để chuộc lại lỗi lầm. Chúa đã nói cùng Phêrô: “một khi con trở lại hãy củng cố đức tin của anh em con”.
 
Theo Thánh Kinh kể lại: Sau khi chối Thầy lần thứ ba, từ trên pháp đình Chúa nhìn xuống Phêrô, Ngài biết hết! Phêrô chột dạ. Phêrô nhớ lại lời Thầy: “Nội trong đêm nay, trước khi gà gáy con đã chối Thầy ba lần”. Tức thì, Phêrô lầm lũi ra khỏi pháp đình, nước mắt tuôn trào, tâm hồn trũi nặng, một cái gì đó đã chết trong ông. Vâng, đã chết rồi, niềm tự hào, tự tin quá mức. Còn lời nào biện mình cho hành động hèn nhát của ông. Còn đâu lời khẳng khái: “mọi người có bỏ Thầy, riêng con thì không bao giờ”. Ông chỉ là cát bụi, ông biết mình chỉ là cát bụi, yếu hèn và rất dễ sa ngã. Nhưng đêm hôm đó, một biến cố trọng đại đã “đổi mới” tâm hồn Phêrô. Lòng ăn năn bộc phát và lòng khiêm nhường chân thành đã biến Phêrô thành người thuyền trưởng trên con tàu Giáo hội.
 
Còn Phaolô thì sao? sau khi ngã ngựa đớn đau bởi một luồng sáng chói loà. Mắt ông không còn thấy gì nữa, ông như kẻ bị mù trong ba ngày. Nhưng thật ra, tâm hồn ông lại sáng. Ông đang thấy và thấy rất rõ. Đó là Đức Giêsu, Người đã Sống lại thật, lên trời ngự bên hữu Chúa Cha. Đó là sự thật mà ông phải chấp nhận. Một sự thật mà từ nay ông phải làm chứng về những điều đã nghe, đã thấy và đã biết.
 
Vâng, có thể nói, nhờ sự đổi mới cuộc đời của Phêrô và Phaolô mà cả thế giới được đổi mới. Văn hoá Kitô giáo đã làm mới lại bộ mặt địa cầu. Có thể nói ở đâu đó còn có những người chưa tin vào Chúa nhưng họ đã được thấm nhuần văn hoá Kitô giáo. Ở đâu đó vẫn còn đó những người được đổi mới cuộc đời nhờ vào lời Chúa và sức mạnh của tin mừng. Ở đâu đó vẫn còn đó những tâm hồn thất vọng, lầm than họ đã bừng lên niềm hy vọng nhờ những giá trị tin mừng mà Kitô giáo mang lại cho họ.
 
Mừng kính hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolô, mỗi người chúng ta được mời gọi tiếp nối truyền thống của các tông đồ mang tin mừng đến khắp cùng trái đất. Mỗi người chúng ta cũng là những viên đá sống động, góp phần xây dựng toà nhà Hội thánh. Dù nhỏ bé, yếu hèn và bất lực, nhưng Chúa sẽ dùng tuỳ theo nhu cầu của Ngài. Chính Ngài sẽ đổi mới cuộc đời chúng ta bằng ân sủng và tình thương của Ngài, để nhờ đó chúng ta cũng có khả năng đổi mới môi trường chúng ta đang sống. Đồng thời chúng ta hãy cầu nguyện nhiều hơn cho Đức Thánh Cha, cho các giám mục là những Đấng kế vị thánh Phêrô và các tông đồ. Xin Chúa ban thêm sức mạnh, nghị lực và ơn khôn ngoan, để các ngài luôn là điểm tựa cho niềm tin của chúng ta. Amen.

 
LM. Giuse Tạ Duy Tuyền

GPVO - Đã một tháng trôi qua sau vụ tai nạn kinh hoàng trên tỉnh lộ 201 Chaiyaphum - Phae, thuộc tỉnh Chaiyaphum ở Đông Bắc Thái Lan, khiến 14 người chết, hầu hết là con cái giáo phận Vinh trên chuyến xe định mệnh vào ngày 02.6.2014. Vụ việc đã qua đi nhưng còn đó những nỗi đau in hằn. Các bạn đã yên nghỉ trong lòng đất mẹ nhưng vẫn còn đó niềm thương tiếc, xót xa cho sự ra đi không một lời từ biệt của những người con đoản mệnh.

Sáng ngày 01.7.2014, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp đã thắp nén hương cầu nguyện cho linh hồn các nạn nhân, đồng thời thăm hỏi động viên và tặng quà cho các thân nhân tại các giáo xứ Trại Lê, Vạn Thành, Lộc Thủy, Hòa Mỹ, Phương Mỹ, Xuân Tình và Đông Cường. 
Khúc ruột miền Trung quanh năm lam lũ với những bộn bề lo toan, khốn khó; hết chống chọi với nắng gắt hanh khô, rồi lại gồng mình lên đương đầu với thiên tai bão lũ. Mỗi trận bão quét qua là hoang tàn, là mất mát, là gánh nặng thêm dồn đổ, là nghèo lại càng nghèo. Sống nơi mảnh đất cằn cỗi và khắc nghiệt như thế khiến nhiều người dân phải tha phương cầu thực, phải chấp nhận rời quê hương để hy vọng đổi đời. Mười hai nạn nhân có hoàn cảnh gia đình khó khăn nên cũng đành vì kiếp mưu sinh mà cất bước đến miền đất lạ khi tuổi đời còn rất trẻ. Tất cả cũng vì một cuộc sống no đủ, sung túc cho gia đình. Vậy mà các em phải trở về quê mẹ với hình hài không nguyên vẹn trước niềm tiếc thương vô bờ bến; để lại phía sau bao dự định, lý tưởng còn dang dở. 
Kể từ đây, ngôi nhà thêm trống vắng, những đứa con thơ dại không còn mẹ chăm nom, như trường hợp của chị Maria Bùi Thị Hồng Minh, sinh năm 1989, quê ở giáo xứ Kẻ Tùng lấy chồng và sinh sống tại giáo xứ Đông Cường. Gửi 2 con thơ dại cho ông bà nội chăm sóc, chị cùng chồng sang Thái Lan làm việc từ tháng 9 năm 2013. Tai nạn thương tâm đã cướp đi người mẹ của 2 cháu: đứa đầu 4 tuổi, đứa thứ hai 2 tuổi. 
Khuôn mặt buồn trĩu, đôi mắt đỏ hoe, chị Maria Nguyễn Thị Ngọc, vợ nạn nhân JB. Nguyễn Văn Thắng, quê ở giáo xứ Trại Lê vẫn ngày đêm nhìn lên di ảnh của chồng trong căn nhà nhỏ cấp 4 lụp xụp: “Khói hương trầm phủ lên màu tang trắng/ Tim quặn thắt theo từng cơn nấc nghẹn”. Người vợ đang tuổi xuân xanh cùng với đứa con nhỏ sẽ ra sao khi người chồng, người bố đã ra đi vĩnh viễn và nằm sâu trong lòng đất lạnh? Gia đình và người thân sẽ làm thế nào để vượt qua nỗi đau và những khó khăn đang chồng chất? Giáo xứ đã mãi mãi mất đi một người con luôn nhiệt tâm với công việc nhà Chúa và sinh hoạt cộng đoàn. 
Đọc lại những dòng tâm sự của em Maria Đặng Thị Hương với tựa đề: “Thái Lan, con đường tôi chọn và kỉ niệm đầu tiên”, ai cũng nghẹn ngào và cảm nhận được một đức tin kiên vững, một tình yêu đầy sức mạnh của cô gái mới bước qua tuổi 21: “Tôi thấy mình như được Chúa thắp sáng cho ngọn lửa yêu thương, ngọn lửa hy vọng, và tôi nghĩ dù là nhỏ nhoi tôi vẫn muốn mang ngọn lửa ấy đến với mọi người để cùng nhau thắp sáng ngọn lửa cho đời không chỉ bằng lời ca mà bằng cả những hành động….”. Ngọn lửa hy vọng đó sẽ dẫn em về cõi vĩnh hằng với Đấng mà em đã từng tín thác, mến yêu. 
Bày tỏ lòng thương cảm và hiệp thông với các nạn nhân và gia đình, trong suốt thời gian qua, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp cùng toàn thể cộng đoàn dân Chúa trong và ngoài giáo phận Vinh đã hiệp dâng Thánh lễ cầu nguyện đặc biệt cho các nạn nhân, đồng thời, tới thắp hương, thăm hỏi, tặng quà và chia buồn với gia đình các em. Trong niềm tin vào Chúa Phục Sinh, xin Ngài thứ tha cho các em những lỗi lầm mà tuổi xuân đã trót sai phạm để các em được nghỉ giấc ngàn thu.



Jos. Tân Yên

Phỏng vấn bà Vania De Luca chuyên viên Vatican của Đài Truyền hình Rainews 24 và Chủ tịch Liên hiệp Truyền thông Công giáo vùng Lazio Trung Italia
---------------

Ngày 1-6-2014 là Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 48. Đức Thánh Cha Phanxicô đã công bố sứ điệp tựa đề "Truyền thông phục vụ - Một nền văn hoá gặp gỡ" ngày 24-1-2014, lễ Thánh Phanxicô de Sales, bổn mạng giới truyền thông.

Mở đầu sứ điệp, Đức Thánh Cha ghi nhận các tiến bộ kỹ thuật khoa học trong lĩnh vực di chuyển và liên lạc đã giúp thế giới này ngày càng trở nên bé nhỏ hơn, khiến cho con người gần nhau hơn trước đây và cũng tùy thuộc nhau hơn trong thế giới toàn cầu.

Nhưng bên trong gia đình nhân loại còn có qúa nhiều chia rẽ và xa cách, giữa người giầu và người nghèo, giữa những người vô gia cư phải sống trên vỉa hè đường phố và các hàng quán giải trí ăn chơi sang trọng. Thế giới khổ đau vì cảnh bị loại trừ, gạt bỏ ngoài lề xã hội, nghèo đói cũng như xung khắc chiến tranh, vì các lý do chính trị, kinh tế, ý thức hệ và cả tôn giáo nữa. Nhưng chính trong bối cảnh này truyền thống xã hội tốt có thể giúp con người gần gũi nhau hơn, hiểu biết nhau và hiệp nhất với nhau hơn. Ý thức hiệp nhất đó của gia đình nhân loại thúc đẩy liên đới và dấn thân tạo dựng một cuộc sống xứng đáng hơn với phẩm giá con người. Các bức tường chia rẽ chỉ có thể được vượt thắng, nếu chúng ta biết lắng nghe nhau và học hỏi nơi nhau. Chúng ta cần hóa giải các khác biệt qua các hình thức đối thoại giúp tăng trưởng sự cảm thông và tôn trọng lẫn nhau. Nền văn hóa gặp gỡ đòi buộc chúng ta không chỉ sẵn sàng cho đi, mà cũng sẵn sàng nhận lãnh từ người khác. Các phương tiện truyền thông có thể giúp chúng ta làm điều này, vì các mạng truyền thông đã đạt các phát triển chưa từng thấy. Cách riêng mạng Internet có thể cống hiến cho chúng ta các khả thể gặp gỡ và liên đới lớn hơn giữa tất cả mọi người. Đó là một ơn tốt lành của Thiên Chúa.

Tuy nhiên, cũng có các nguy hiểm: Tốc độ thông tin nhanh chóng vượt qúa khả năng suy tư và phán đoán của chúng ta, và không cho phép một kiểu trình bày có chừng mực và đúng đắn. Cái đa dạng của các ý kiến có thể diễn tả sự phong phú, nhưng cũng có thể khép kín trong khung cảnh thông tin chỉ đáp ứng các chờ mong và tư tưởng của chúng ta, hay các lợi lộc chính trị và kinh tế xác định. Môi trường truyền thông có thể giúp chúng ta lớn lên, nhưng cũng có thể làm chúng ta lạc hướng. Ước mong nối kết vi tính có thể khiến cho chúng ta bị cô lập khỏi người bên cạnh và những ai không thể tiếp xúc với các phương tiện truyền thông có nguy cơ bị loại trừ.

Như thế, cái gì giúp chúng ta trong môi trường vi tính lớn lên về nhân bản và sự hiểu biết lẫn nhau? Chúng ta phải tái chiếm lại sự chậm rãi và thanh thản. Điều này đòi hỏi thời gian và khả năng thinh lặng và lắng nghe. Chúng ta cũng cần phải kiên nhẫn, nếu muốn hiểu biết người khác. Nếu thực sự muốn lắng nghe tha nhân, chúng ta sẽ học nhìn thế giới với đôi mắt khác và đánh giá kinh nghiệm của con người như được biểu lộ trong các nền văn hoá và truyền thống khác nhau, cũng như đánh giá cao các giá trị được gợi hứng từ Kitô giáo như: quan niệm về con người như bản vị, hôn nhân và gia đình, việc phân biệt lĩnh vực tôn giáo với lĩnh vực chính trị, các nguyên tắc liên đới và phụ đới ...

Đối với một kitô hữu gương của người Samaritanô nhân lành có thể giúp hiểu ý nghĩa của truyền thông như sự "gần gũi", bắng cách dùng các phương tiện kỹ thuật truyền thông tân tiến. Người Samaritanô không chỉ đến gần, mà còn lãnh trách nhiệm lo lắng cho người bị nạn. Đây không phải là nhận ra người khác giống mình, mà là khả năng làm cho mình giống người khác. Hiệp thông truyền thông có nghĩa là ý thức được mình là người, là con cái của Thiên Chúa. Sự gần gũi là quyền lực của truyền thông. Khi truyền thông có mục đích ưu tiên là dẫn đưa tới chỗ tiêu thụ hay lèo lái người khác, thì chúng ta đứng trước một tấn công bạo lực như sự tấn kích mà người bị cướp đánh và bỏ rơi giữa đường. Thầy Lêvi và thầy tư tế không coi anh ta là người thân cận, nhưng như người xa lạ cần tránh xa. Ngày nay một số phương tiện truyền thông có nguy cơ khiến cho chúng ta không biết tới người thân cận. Đi qua dọc các con đường "kỹ thuật số", nghĩa là được nối kết không thôi, không đủ. Sự nối kết cần phải được đi kèm bởi sự gặp gỡ đích thực nữa. Chúng ta không thể sống một mình khép kín trong chính mình, nhưng cần yêu thương và được yêu thương và cần sự dịu hiền. Mạng kỹ thuật số không thể xa lạ với việc chăm lo cho nhân loại. Nó đựơc mời gọi diễn tả sự hiền dịu và có thể là nơi giàu nhân bản. Chỉ có ai thông truyền bằng cách dấn thân chính mình mới có thể diễn tả điểm tham chiếu...

Tiếp tục sứ điệp, Đức Thánh Cha Phanxicô khẳng định rằng: Giữa một Giáo Hội gặp tai nạn trệch đường và một Giáo Hội bị bệnh tự quy chiếu về mình, tôi vẫn thích Giáo Hội bị tai nạn hơn. Và các con đường của thế giới là nơi người dân sống... Trong các con đường ấy cũng có các con đường kỹ thuật số, đầy nhân bản, thường bị thương tích: các người nam nữ tìm sự cứu rỗi hay một niềm hy vọng. Nhờ liên mạng mà sứ điệp Kitô có thể du hành cho "tới tận cùng bờ cõi trái đất" (Cv 1,8). Mở cửa các nhà thờ cũng có nghĩa là mở chúng trong môi trường kỹ thuật số, để cho người ta có thể vào trong bất cứ điều kiện nào của cuộc sống, và để cho Tin Mừng có thể bước qua các ngưỡng cửa của đền thờ để ra gặp gỡ mọi người. Chúng ta được mời gọi làm chứng cho một Giáo Hội nhà của mọi người... Trong bối cảnh của truyền thông cần có một Giáo Hội biết đem tới hơi ấm, biết thắp sáng con tim.

Cuộc gặp gỡ và đối thoại giữa Chúa Kitô Phục Sinh và hai môn đệ trên đường về làng Emmaus day cho chúng ta phải biết len vào cuộc đối thoại với con người ngày nay để hiểu biết các chờ mong, các nghi ngờ, các niềm hy vọng của họ và cống hiến cho họ Tin Mừng, nghĩa là Chúa Giêsu Kitô, Thiên Chúa nhập thể làm người, chết và sống lại để giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi và cái chết... Đối thoại có nghĩa là xác tín rằng người khác cần cái gì tốt lành để nói, dành chỗ cho quan điểm và các đề nghị của họ. Đối thoại không có nghĩa là khước từ các tư tưởng và truyền thống của mình, nhưng là từ bỏ yêu sách chúng là duy nhất và tuyệt đối... Đừng sợ trở thành các công dân của môi trường vi tính. Thật quan trọng sự chú ý và hiện diện của Giáo Hội trong thế giới truyền thống để đối thoại với con người ngày nay và đưa nó tới chỗ gặp gỡ Chúa Kitô: một Giáo Hội đồng hành và lên đường với tất cả mọi người. Trong bối cảnh đó cuộc cách mạng của các phương tiện truyền thông và thông tin là một thách đố lớn và đam mê, đòi hỏi các năng lực tươi mát và một sự tưởng tượng mới để thông truyền cho người khác vẻ đẹp của Thiên Chúa.

Sau đây, chúng tôi xin gửi tới quý vị và các bạn một số nhận định của Bà Vania De Luca, chuyên viên Vatican của Đài Truyền hình Rainews 24 và Chủ tịch Liên hiệp Truyền thông Công giáo vùng Lazio, trung Italia, về nội dung sứ điệp nói trên của Đức Thánh Cha.

Hỏi: Thưa Bà Vania, biết tiến bước cùng với người khác ở đây có nghĩa là gì?

Đáp: Biết cùng bước đi với những người khác có nghĩa là tạo ra các cây cầu với tất cả mọi người và đối thoại với tất cả mọi người. Trong bối cảnh này, Đức Thánh Cha Phanxicô viết rằng cách mạng các phương tiện truyền thông cũng là một thách đố, và là một thách đố đòi hỏi các năng lực tươi mát và một trí tưởng tượng mới mẻ, nhưng chúng ta không thể làm được điều này, nếu không gặp gỡ người khác ở nơi họ sống với các tình trạng, các nỗi lo âu, bấp bênh và các vấn nạn của họ.

Hỏi: Đức Thánh Cha Phanxicô viết: "Đối thoại không có nghĩa là từ bỏ những tư tưởng và truyền thống của mình, nhưng là từ bỏ các yêu sách chúng là duy nhất và tuyệt đối." Điều này trao ban một thúc đẩy đặc biệt cho việc cùng tiến bước với tất cả mọi người, có phải thế không, thưa bà?

Đáp: Vâng, chắc chắn là như thế rồi, vì Giáo Hội, theo Đức Thánh Cha Phanxicô, không phải là một Giáo Hội có căn tính yếu đuối, nhưng là một Giáo Hội không yêu sách có tiếng nói duy nhất và cuối cùng về tất cả mọi vấn đề. Một Giáo Hội biết gần gũi với con người và cũng biết xây dựng các lộ trình chung, bởi vì vượt ngoài các khác biệt có sự nhân bản nối liền tất cả mọi người với nhau. Ngày nay nhớ tới điều này có thể là một con đường giúp vượt thắng biết bao nhiêu ranh giới, biết bao nhiêu chia rẽ và biết bao nhiêu thù nghịch, xung khắc và chiến tranh.

Hỏi: Đức Thánh Cha Phanxicô khẳng định rõ ràng trong sứ điệp: "Giữa một Giáo Hội bị tai nạn trệch ra khỏi đường và một Giáo Hội bị bệnh tự quy chiếu về chính mình, thì chắc chắn tôi thích Giáo Hội bị trệch đường hơn." Rồi ngài chỉ cho thấy các con đường: các con đường của thế giới, nơi người ta sống, nhưng cũng có các con đường vi tính, ngày nay với các phương tiện truyền thông mới. Có đúng vậy không, thưa bà?

Đáp: Vâng, thật đúng như thế. Ngày nay, chúng ta sống một cuộc sống chạy vội vã và thông tin cũng chạy vội vã: một việc thông tin nhanh chóng. Đức Thánh Cha Phanxicô nói rằng điều này vượt quá khả năng suy tư và phán đoán của chúng ta. Một ít nó là giới hạn, nhưng cùng du hành với năng lực - tôi muốn nói về tin tức được truyền đi trực tiếp, trong khi các sự việc đang xảy ra, thì chúng đã được chuyển đi rồi. Một khả thể giúp vượt thắng ranh giới này có thể là ở nơi sự kiện sau khi tin được loan đi và thông truyền, không cần phải khước từ các khoảng trống suy tư, phân tích và cả đào sâu chính các tin tức đó, chẳng hạn bằng cách giúp dựng lại bối cảnh trong đó một tin tức hay một sự kiện hoặc biến cố chín muồi. Có một hạn chế lớn khác nữa mà sứ điệp cảnh giác chúng ta đó là xem ra tất cả chúng ta đều liên quan tới nhau: thế giới ngày càng liên luỵ với nhau hơn và một cách nhanh chóng hơn. Tuy nhiên, cũng có người không thể tiếp cận với các phương tiện truyền thông xã hội và có nguy cơ bị loại trừ.

Hỏi: Thế rồi cũng có vấn đề của những người làm truyền thông, nhưng ngồi đàng sau màn ảnh máy vi tính, nghĩa là không để cho mình bị liên luỵ thực sự. Như Đức Thánh Cha nói, "chỉ có ai truyền thông bằng cách dấn thân chính mình mới có thể là một điểm tham chiếu trong cuộc đối thoại với người khác mà thôi". Bà nghĩ sao?

Đáp: Đó là một nguy cơ mà chúng ta trông thấy nơi giới truyền thông, đặc biệt nơi những người trẻ nhất, và nhất là người trẻ sinh ra trong nền văn hoá vi tính, tức lớp thanh thiếu niên ngày nay. Sứ điệp của Đức Thánh Cha có một đoạn rất hay trong đó ngài nói rằng chúng ta cần yêu thương, cần được yêu thương, chúng ta cần sự dịu hiền và không phải các chiến thuật truyền thông bảo đảm cho vẻ đẹp, lòng tốt, sự thật của việc truyền thông. Đây là đoạn tôi thích nhất và nó theo sau phần phân tích của Đức Thánh Cha Phanxicô là người nói rằng truyền thông phải trở thành sự gần gũi.

Hỏi: Thưa Bà Vania, trái nghịch với sự gặp gỡ là việc loai trừ, gạt bỏ ra bên lề, sự nghèo nàn, mà Đức Thánh Cha đã nói với chúng ta nhiều lần. Chúng là các bức tường chia cách chúng ta, có đúng thế không?

Đáp: Vâng, đúng như thế. Trái nghịch với tất cả những điều mà chúng ta đã nói là một thế giới loại trừ, một thế giới vô cảm với các khác biệt luôn ngày càng sâu đậm hơn, chẳng hạn như các cách biệt giữa người giầu và người nghèo. Sự kiện trong sứ điệp cho Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội, Đức Thánh Cha Phanxicô nêu bật sự xa cách gây gương mù gương xấu giữa cái xa hoa của những người giàu và sự bần cùng của những người nghèo là một dò xét quan trọng. Thật thế, ở đây, chúng ta nói tới truyền thông và có thể tự hỏi: nói về người giàu và người nghèo có nghĩa gì? Nhưng chìa khoá này của sự nghèo túng và của loại trừ xã hội là một chìa khóa quan trọng mà Đức Thánh Cha Phanxicô lập lại trong mọi khung cảnh, kể cả bối cảnh của truyền thông xã hội.

(RG 1-6-2014)

Linh Tiến Khải

(Nguồn: R. Vatican)

GPVO – Sau hành trình tu học tại vườn ươm Chủng viện Vinh Thanh và một năm thực tập mục vụ, phát xuất từ tình yêu đối với Thầy Chí Thánh, các thầy khóa X đã quảng đại đáp lại lời mời gọi của Đấng bản quyền giáo phận để tiến lên lãnh nhận chức Phó Tế. Nếu như Giám mục được đồng hình đồng dạng với Đức Kitô trong tư cách là đầu, các linh mục trong tư cách là mục tử, thì Phó Tế lại đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô trong tư cách là người phục vụ, xứng như tên gọi Phó tế là Diaconus, nghĩa là người phục vụ. Từ trong sâu thẳm của tâm hồn, họ dâng hiến tình yêu, dâng hiến cuộc đời hiện tại và tương lai để trở nên những người thợ trong vườn nho của Chúa.
Danh xưng Phó tế trong ngôn ngữ bình thường gợi lên cấp bậc đầu tiên trong hàng Giáo sĩ: Phó tế, Linh mục và Giám mục; nhưng thực chất, với góc nhìn tâm linh, đây chính là một chức vụ Thiên Chúa dành trao cho người Ngài muốn tuyển chọn, và ứng viên khi thốt lên lời “thưa con muốn” không chỉ một lần mà là sáu lần trong nghi thức quyết tâm công khai sẽ là người sẵn sàng lãnh nhận hồng ân Thiên Chúa với cả tâm tình tạ ơn và dâng hiến. Thừa tác vụ Phó tế bắt nguồn từ việc Nhóm Mười Hai truyền chọn bảy người“được tiếng tốt, đầy thần khí và khôn ngoan” để đặt tay cầu nguyện và giao cho họ việc phục vụ ăn uống của các tín hữu, đặc biệt là các “bà góa Do Thái theo văn hóa Hy Lạp”. Việc làm của họ giúp các Tông Đồ có thời gian để “chuyên lo cầu nguyện và phục vụ Lời Thiên Chúa” (x. Cv 6, 2-6). 
Từ nguồn gốc đó, trước khi phong chức Linh mục cho một ứng viên nào, Giáo Hội quy định phải phong chức Phó tế cho họ trước (x. GL điều 1031). Giáo Hội xem chức vụ Phó tế là cơ hội để được tiếp xúc gần với công việc của các Tông đồ và của các Giám mục sau này, như thế, đó cũng là những ứng viên lên chức Linh mục. Việc phục vụ các Giám mục, các Linh mục và dân Chúa của chức vụ Phó tế gắn liền với ba nhiệm vụ chính: thứ nhất là phục vụ Lời Chúa bao gồm việc đọc Phúc Âm, rao giảng, khuyên bảo, dạy giáo lý; thứ hai là phục vụ bàn thờ bao gồm việc chuẩn bị lễ tế, trao mình thánh Chúa, chủ tọa khi đọc kinh nguyện, rửa tội, chúc lành cho các đôi tân hôn, chủ sự nghi lễ an táng; thứ ba là phục vụ bác ái nghĩa là giúp đỡ những người nghèo khổ thiếu thốn. 
Đúng 6 giờ 30 ngày 28.6.2014, vừa lúc bản thánh ca trầm hùng Tất cả là hồng ân” vang lên, đoàn rước bắt đầu tiến vào nhà thờ Chính Tòa. Thánh lễ do Đức Giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp chủ sự. Cùng đồng tế với ngài có Đức Cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên, Cha JB Nguyễn Khắc Bá – Giám đốc ĐCV Vinh Thanh, quý Cha trong và ngoài giáo phận trước sự hiện diện đông đảo của quý tu sĩ, chủng sinh, quý ông bà cố, thân ân, ân nhân của các tiến chức và hàng ngàn giáo dân khắp nơi cùng tề tựu về tham dự ngày đại lễ. 
Trong phần chia sẻ, phỏng theo đoạn trích Tin Mừng của Thánh Matthêu 20,25-28, Đức Cha chủ tế đã phác họa lại chân dung của người phục vụ với hình ảnh người ra đi loan báo Tin Mừng cứu độ cho muôn dân. Trong một thế giới không còn ý thức mạnh mẽ về sự hiện diện của Thiên Chúa nữa thì các phó tế được mời gọi trở thành chứng nhân đầy sức thuyết phục về một Thiên Chúa Tình Yêu và về đời sống mai hậu. Cuộc đời dấn thân sẽ được kết trái khi các thầy đi đầu trong việc tìm kiếm Chúa, một sự tìm kiếm luôn làm dao động lòng người và được bày tỏ hết sức rõ ràng bằng nhiều hình thức tu đức và đời sống tâm linh. Sống nghèo khó và từ bỏ trong thinh lặng, sống thanh khiết và chân thành, sống quên mình trong tuân phục, sống phục vụ theo mô mẫu là Đức Kitô, tất cả những điều ấy trở nên lời chứng hùng hồn cho bối cảnh ngày nay. 
Trong giây phút đặc biệt “tình cha nặng trĩu gắn tình con”, vị cha chung giáo phận đã ngỏ bày bằng những lời cảm động và sâu sắc: 
“Vì các con tự nguyện tiến lên chức Phó tế, các con phải là có cuộc sống đạo hạnh, khôn ngoan và đầy Thánh Thần giống như những người ngày xưa được các Tông đồ tuyển chọn để thi hành thừa tác vụ bác ái. Các con sẽ thi hành thừa tác vụ của các con trong đời sống độc thân. Đời độc thân này vừa là dấu chỉ, vừa là động lực của bác ái mục vụ, đồng thời cũng là nguồn mạch phát sinh nhiều hoa trái trong trần gian. Bởi vì, khi được lòng mến chân thành đối với Đức Kitô thúc đẩy và sống đạo đức hoàn hảo trong bậc này, các con sẽ gắn bó dễ dàng hơn với Đức Kitô bằng một con tim không chia sẻ, sẽ được tự do để phục vụ Thiên Chúa và con người, sẽ thuận lợi hơn trong việc giúp cho người ta được tái sinh. Được bén rễ và xây dựng trong đức tin, các con hãy ăn ở trong sạch và không có gì đáng trách trước mặt Thiên Chúa và người đời, là điều phù hợp với các thừa tác viên của Đức Kitô và với các người ban phát những mầu nhiệm của Thiên Chúa. Các con cần tâm niệm rằng các con không phải chỉ là những người công bố Tin Mừng, rao giảng Tin Mừng, mà còn phải là những người thực hành, sống Tin Mừng một cách đích thực”. 
Sau phần phụng vụ Lời Chúa, Đức Giám mục đã hỏi cha Giám đốc Đại Chủng viện về tư cách, đạo đức của các ứng sinh. Lm JB Nguyễn Khắc Bá cho biết là qua việc tham khảo ý kiến giáo dân và sự biểu quyết của các vị hữu trách, chứng nhận các thầy này xứng đáng lãnh nhận chức Phó tế. 
Sau phần giới thiệu các ứng viên phó tế, các thầy tiến lên để Đức Giám mục thẩm vấn về việc tuân phục Đấng bản quyền và sẵn sàng trong sứ mạng phó tế - tôi tớ mọi người trong thừa tác vụ Lời Chúa, bàn thờ và bác ái. Lần lượt, vị chủ chăn giáo phận triển khai lời cam kết mà người tiến chức đoan thệ: noi gương Chúa Giêsu dấn thân phục vụ cộng đoàn, trung thành với truyền thống đức tin của Giáo Hội, dâng trọn tình yêu cho Chúa trong đời sống độc thân, tuân phục giám mục giáo phận, cũng như sẽ trung thành tuân giữ giờ kinh Phụng vụ để cầu nguyện cho dân Chúa. 
Lý tưởng thật cao đẹp, nhưng thân phận con người thì yếu đuối. Giáo Hội đã kinh nghiệm điều này, nên để các ứng sinh sau khi lĩnh chức Thánh có thể chu toàn được nhiệm vụ, Giáo Hội mời gọi cộng đoàn nài xin các thánh – những tín hữu tiêu biểu đã trải qua những sự chiến đấu cam go để trung thành với lề luật của Chúa, trung thành với những lời thề hứa với Chúa – cầu bầu cho các ứng sinh. Toàn bộ cộng đoàn đã quỳ gối, các ứng sinh phủ phục trước bàn thờ và cất lên lời khẩn xin các thánh chuyển cầu. 
Tiếp tục nghi lễ là phần quan trọng nhất, đó là phần Đức Giám mục thinh lặng đặt tay trên các ứng sinh và đọc lời nguyện phong chức. Qua việc đặt tay từ thời các Tông Đồ truyền lại, các thầy được thánh hiến và liên kết chặt chẽ hơn với bàn thánh. Từ đây các thầy sẽ nhân danh Giám Mục hay linh mục quản xứ mà chu toàn thừa tác vụ bác ái. Các thầy sẽ thực sự trở thành môn đệ của Đấng không đến để được phục vụ nhưng đến để phục vụ nhờ ơn thánh Chúa.
Sau phần đặt tay cầu nguyện của Đức giám mục, các ứng sinh đã trở nên các Phó tế, và vì thế các Tân Phó tế đã mặc trang phục dành riêng cho mình: gồm dây Stola và phẩm phục phó tế. 
Mọi công việc phục vụ muốn có ý nghĩa thực sự đều phải dựa trên lời chỉ dạy của Chúa. Vì thế, vừa để căn dặn các tân Phó tế phải siêng năng rao giảng lời Chúa, đồng thời nhắc nhở họ phải thực hành việc phục vụ theo lời của Chúa, Đức giám mục đã trao sách Phúc Âm cho từng Phó tế và nói: “Con hãy nhận lấy Phúc Âm của Đức Kitô mà các con đã trở thành người rao giảng, và con hãy biết là phải tin điều con đọc, dạy điều con tin và thi hành điều con dạy”. 
Cuối Thánh lễ, thầy Phêrô Nguyễn Văn Quang – đại diện các tân Phó tế nói lên lời tạ ơn Thiên Chúa, tri ân Đức Cha, quý Cha, quý thân nhân, ân nhân và tất cả những ai đã cầu nguyện, cổ vũ ơn gọi cho các thầy. 
Nét đẹp của người tiến chức được sánh ví như một “viên ngọc quý” (x. 2Cr 4,7). Tuy nhiên con người của vị tiến chức vẫn mang sự mỏng dòn yếu đuối của kiếp người như chiếc “bình sành” dễ vỡ. Các thầy cũng đó những khuyết điểm, cũng hỉ, nộ, ái… cũng tham, sân, si. Nhưng nhờ ơn Chúa, người phó tế sẽ vượt lên tất cả những tình cảm, những quyền lợi mang tính nhân loại đó để vươn tới một tình cảm, một quyền lợi cao hơn để sống xứng với ơn gọi cao quý mà Chúa tặng ban. Từ nay cho đến lúc lãnh nhận chức linh mục là cả một thời gian các tân phó tế được mời gọi để trải ra tinh thần phục vụ. Đây là thời gian quý báu để các tân chức biết gắn bó nên một của lễ duy nhất là trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô. Qua đó, quý thầy sẽ tận hưởng được tất cả những nguồn lực, niềm vui để tâm huyết bước theo ơn gọi được ghi dấu bằng thánh chức phó tế. 
Thánh lễ truyền chức khép lại nhưng sứ mạng của các thầy từ đây lại mở ra một trang mới. Mỗi ứng viên đến với chức Phó tế hôm nay cũng cảm nhận rằng chức Phó tế không phải là kết điểm nghỉ ngơi, mà chính là một khởi điểm mới thúc mình cố gắng hơn, đẩy mình yêu mến hơn, gọi mình trau dồi hơn và giục mình cống hiến nhiều hơn theo tâm tình của Đức Kitô - vị Mục tử Nhân lành. Đó là động lực làm phát sinh lòng nhiệt thành tông đồ, không phải theo cảm hứng sáng kiến cá nhân, nhưng trong sự trung thành với Tin Mừng, để như tác giả sách Thánh Vịnh thốt lên rằng: “Thánh ý Ngài con sẽ vâng theo” (119,145b) 
Danh sách 25 tân chức Phó tế:
1. Fx. Nguyễn Hồng Ân – Gx. Cẩm Trường – Hạt Thuận Nghĩa
2. Fx. Trần Minh Chiến – Gx. Đức Lân – Hạt Kẻ Dừa
3. Paul. Văn Đình Dũng – Gx. Bột Đà – Hạt Bột Đà
4. Jos. Lê Văn Đương – Gx. Kẻ Dừa – Hạt Kẻ Dừa
5. Fx. Phan Đình Giáo – Gx. Đức Lân – Hạt Kẻ Dừa
6. Jos. Nguyễn Văn Hảo – Gx. Hướng Phương – Hạt Hướng Phương
7. Pet. Thân Văn Hùng – Gx. Trại Lê – Hạt Can Lộc
8. Ant. Trương Văn Khẩn – Gx. Mỹ Yên – Hạt Nhân Hòa
9. Ant. Lê Mạnh Kiện – Gx. Cầu Rầm – Hạt Cầu Rầm
10. Jos. Nguyễn Hồng Lĩnh – Gx. Lộc Thủy – Hạt Văn Hạnh
11. JB. Nguyễn Ngọc Minh – Gx. Kẻ Gai – Hạt Cầu Rầm
12. JB. Ngô Năng – Gx. Trung Song – Hạt Đông Tháp
13. Paul. Phan Thành Ngữ - Gx. Song Ngọc – Hạt Thuận Nghĩa
14. Jos. Nguyễn Đức Nhân – Gx. Trang Cảnh – Hạt Cửa Lò
15. Jos. Nguyễn Duy Phương – Gx. Mỹ Dụ - Hạt Cầu Rầm
16. Paul. Phạm Trọng Phương – Gx. Trang Nứa – Hạt Xã Đoài
17. Pet. Nguyễn Văn Quang – Gx. Hội Yên – Hạt Bảo Nham
18. Pet. Nguyễn Xuân Sang – Gx. Hướng Phương – Hạt Hướng Phương
19. Jos. Trần Thuật – Gx. Kim Lâm – Hạt Can Lộc
20. Jos. Hoàng Đại Tĩnh – Gx. Kim Lâm – Hạt Can Lộc
21. Ant. Nguyễn Thanh Tịnh – Gx. Tân Phong – Hạt Hướng Phương
22. Paul. Vũ Văn Triều – Gx. Thuận Nghĩa – Hạt Thuận Nghĩa
23. Jos. Trần Chính Trực – Gx. Phú Linh – Hạt Đông Tháp
24. Fx. Chu Đức Tuệ - Gx. Đức Lân – Hạt Kẻ Dừa
25. Jos. Nguyễn Xuân Vinh – Gx. Yên Đại – Hạt Cầu Rầm 


Jos. Minh Quân


Bí tích Thánh Thể - Lễ trọng kính Mình Máu Thánh Chúa
Nếu đọc lại Phúc Âm, chúng ta sẽ thấy từ việc chuẩn bị đến việc thiết lập và cử hành bí tích Thánh Thể, tất cả đều được diễn ra trong bàu khí của một bữa ăn.

Thực vậy, bữa tiệc thứ nhất đó là đám cưới Cana, tại đây Chúa Giêsu đã làm phép lạ biến nước lã hóa thành rượu ngon. Qua phép lạ này Chúa Giêsu không phải chỉ muốn cứu cho đôi tân khỏi bị bẽ mặt với khách mời vì thiếu rượu, mà còn muốn củng cố niềm tin cho các môn đệ, cũng như chuẩn bị cho các ông đón nhận bữa tiệc ly sau này, khi Ngài biến rượu thành máu thánh Người.
Tiếp đến là phép lạ Chúa Giêsu làm cho bánh hóa nhiều để nuôi dưỡng đám đông trong hoang địa. Qua phép lạ này, Chúa Giêsu đã chính thức hứa ban cho chúng ta thứ của ăn thiêng liêng nuôi sống linh hồn chúng ta:
- Thịt Ta thật là của ăn, Máu Ta thật là của uống, ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì sẽ có sự sống đời đời. Và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại ngày tận thế. (Ga 6,55-56).
Thế nhưng, quan trọng hơn cả phải là bữa tiệc ly, qua đó Chúa Giêsu đã thiết lập Bí tích Thánh Thể vào buổi chiều ngày Thứ năm Tuần Thánh. Phúc âm đã kể lại như sau: Đang khi ngồi ăn, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho các môn đệ và phán:
- Tất cả các con hãy cầm lấy mà ăn, này là mình Ta sẽ bị nộp vì các con.
Cùng một thể thức ấy Người cầm lấy chén, tạ ơn, trao cho các môn đệ và nói:
- Tất cả hãy cầm lấy mà uống vì này là chén máu Ta, máu giao ước sẽ đổ ra cho các con và nhiều người được tha tội. Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta. (Mt 26,26-29).
Cuối cùng, đó là bữa ăn nơi quán trọ gần làng Emmaus. Sau khi hai môn đệ mời Người vào nghỉ chân, Người đã cầm lấy bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho họ. Và họ đã nhận ra Người đã Phục sinh, đã sống lại. (Lc 24,13-35).
Nhìn vào đời thường, chúng ta thấy, những người cùng ngồi ăn với nhau trong một bàn tiệc trong một bữa cơm, thường có một mẫu số chung nào đó. Mẫu số chung ấy có thể là tình nghĩa gia đình, tình nghĩa bè bạn. Mẫu số chung ấy còn có thể là một niềm vui, một nỗi buồn, hay một công việc cùng làm. Vì thế, bữa ăn trở nên một biểu tượng của tình yêu, của cảm thông, của hợp nhất.
Bàn tiệc Thánh Thể cũng vậy, phải là biểu tượng của yêu thương, của cảm thông, của hợp nhất, như lời thánh Phaolô:
- Chúng ta tuy nhiều, nhưng cùng chia sẻ một tấm bánh và làm nên một thân thể Đức Kitô. (1Cr 10,17)
Vì thế, sống Bí tích Thánh Thể cũng chính là sống yêu thương, sống cảm thông, sống hợp nhất. Chúng ta phải bắt chước cộng đoàn Giêrusalem ở những năm tháng đầu tiên khi Giáo hội còn phôi thai. Từ nghi thức bẻ bánh trở về, họ đã gom góp tài sản riêng làm của chung, rồi phân phối theo nhu cầu của mọi người, đến nỗi dân ngoại đã phải thán phục và kêu lên:
- Kìa xem họ yêu thương nhau biết là chừng nào. (Cv 2,42-46).
Còn chúng ta thì sao? Hằng ngày, hay ít nữa là hàng tuần, chúng ta đều đến nhà thờ tham dự thánh lễ, thế nhưng, trong cuộc đời, chúng ta đã thực sự sống yêu thương, sống cảm thông và sống hiệp nhất với nhau hay chưa?
(Suy niệm Lễ trọng kính Mình Máu Thánh Chúa)
Bản quyển của SVCG nhóm Thánh Tâm - Huế. Mọi chi tiết xin liên hệ: sinhvienthanhtamhue@gmail.com. Cung cấp bởi Blogger.
| Copyright © 2013 SVCG Nhóm Thánh Tâm - Huế